Chủ nghĩa dân tộc trong âm nhạc & Phong cách quốc tế
Definition
Chủ nghĩa dân tộc trong âm nhạc (musical nationalism) là hiện tượng âm nhạc phản ánh rõ bản sắc, giai điệu, nhịp điệu, tinh thần dân gian của một dân tộc cụ thể — đặc trưng của thế kỷ 19 (Chopin, các nhà soạn opera Ý, nhóm dân tộc chủ nghĩa Nga/Tây Ban Nha/Bohemia/Bắc Âu/Hungary, và ở Mỹ là Ives). Đối lập với nó là phong cách quốc tế (international style) của âm nhạc thế kỷ 20 — xu hướng các sáng tác (nhất là sau Thế chiến II) mất dần dấu ấn xuất xứ dân tộc, khiến tác phẩm từ những nước rất khác nhau nghe gần giống nhau. Theo Bernstein, trước thế kỷ 19 âm nhạc (Bach, Vivaldi) cũng khá “quốc tế”; chủ nghĩa dân tộc chỉ là một giai đoạn lịch sử, gắn liền với cao trào dân tộc chủ nghĩa chính trị châu Âu.
Variants
- Dân tộc chủ nghĩa thế kỷ 19 — Chopin (Ba Lan), nhóm Nga (Kuchka), Tây Ban Nha, Bohemia (Smetana, Dvořák), Bắc Âu (Sibelius, Grieg), Hungary (Liszt), Mỹ (Ives).
- Phong cách quốc tế thế kỷ 20 — Webern, Mayuzumi, Babbitt, Nono — không còn phân biệt được quốc tịch qua âm thanh.
Key sources
Related concepts
Notes
Xem roadmap ingest tại hoa-nhac-cho-nguoi-tre.